
Tư vấn viên
Tư vấn viên
Tư vấn viên
|
|
Thống kê |
|
Số lượt truy cập: 216932
|
|
 
| Người đưa bài: TranAi |
| 13/10/2008 |
|
Cà phê ở Việt Nam có hai loại chính. Loại thứ nhất có tên thông thường trong tiếng Việt là cà phê chè (tên khoa học: coffea arabica). Loại thứ hai là cà phê vối (tên khoa học: coffea canephora hay coffea robusta)
Giống arabica có đặc điểm chỉ phát triển ở độ cao từ 1.000 mét (so với mực nước biển) phù hợp với khí hậu vùng cao miền Bắc và Lâm Đồng trở lên Đà Lạt.
Còn cà phê robusta thì phát triển tốt ở cao độ thấp hơn mà vùng Buôn Ma Thuột và Đắk Lắk hiện nay được coi là thủ phủ của cà phê robusta. Hàm lượng caffeine trong hạt cà phê robusta khoảng 2 – 4%, trong khi ở cà phê arabica chỉ khoảng 1 – 2%. Cà phê vối chứa hàm lượng caffeine cao hơn và có hương vị không tinh khiết bằng cà phê chè, do đó cà phê vối giá trị không bằng cà phê chè.
LY CÀ PHÊ NGON
Ly cà phê ngon chỉ được pha chế từ hạt cà phê chín đúng mức, rang đúng độ và pha đúng gu.
Sau giống, thu hoạch cà phê rất quan trọng, phải được hái chọn trái cà phê chín đỏ thì hạt (nhân) cà phê mới chắc. Chà bỏ phần cơm bên ngoài, hạt cà phê còn vỏ trấu bao quanh, nhờ lớp vỏ này, hạt sẽ lưu trữ được lâu đồng thời giúp cho tinh dầu trong nhân ngấu đều hơn. Hương vị của nó được giữ nguyên.
Cà phê không thể ngon nếu không có sự pha phối tỷ lệ các loại cà phê sao cho phù hợp với từng gu. Người Âu thích cà phê nhẹ, hơi chua có mùi của hoa thoang thoảng, nhẹ nhàng, dịu ngọt của quả vừa chín nên thường có tỷ lệ cà phê arabeca cao. Người Việt ưa gu cà phê đậm, đắng có mùi hạnh nhân, mùi đất, mùi gỗ nên tỷ lệ cà phê robusta cao.
Một ly cà phê ngon phải hội đủ các yếu tố: mùi thơm của chất dầu trong cà phê phải nồng nàn, vị chua thanh nhẹ, độ đắng đậm đà đặc trưng và màu đỏ nâu óng ánh.
CÁC GU CÀ PHÊ
Hiện nay cà phê pha theo kiểu châu Âu đã có mặt nhiều ở Việt Nam. Từ cà phê bột, người ta dùng nước sôi với áp lực cao để chiết xuất ra cà phê (còn gọi là cà phê espresso). Với nền cà phê espresso đã có biết bao nhiêu kiểu cà phê như lattE, cappuccino, cappuccino chocolate, espresso với rượu whisky, cognac, rượu mùi, espresso với trứng, kem… theo đủ thứ gu của Ý, Pháp, Đức, Hà Lan, Ireland…
Đa số người Việt lại ưa cà phê pha bằng phin hơn, vì cà phê pha phin đậm đà hơn kiểu cà phê espresso của Ý nhiều.
Cà phê Việt Nam pha chế đơn giản nhưng pha trộn để cho ra nguyên liệu thì vô cùng phức tạp theo đủ nghĩa của nó. Từ việc phối trộn tỷ lệ của các loại cà phê đến thêm thắt – chưa kể người ta còn cho thêm đủ thứ phụ gia lúc rang cà phê để tăng thêm mùi vị, chẳng hạn như nước mắm cho có hương vị đậm đà, rượu cognac, rượu whisky, bơ, muối, đường… Thậm chí người ta còn độn cả những thứ nguyên liệu không nên độn như bắp rang, cau khô, hạt đu đủ, chất tạo bọt, hương liệu, phẩm màu… mà không ai kiểm soát nổi.
Quang Tâm
nguồn : SGTT
|
|
|
| Người đưa bài: richangyinshi |
| 12/07/2009 |
Thuở nhỏ, những dịp hầu trà các bậc thúc bá trong gia đình, tôi vẫnthường nghe các cụ bảo: “Trà là một nghệ thuật lớn”. Khởi từ đất trồng,địa hình, khí núi, nắng mưa, sương gió tưới tắm, ươm bật thành lộc non,lá nõn cho đến khi thu hái, sao chế, để có được một ấm trà ngon ngồipha mà nhâm nhi thưởng thức, đó là cả một hành trình dằng dặc mà mỗichặng, mỗi nhịp đều phải đạt đến được cái chân nghệ thuật thì cái đíchcuối cùng: một ly trà ngon mới thật là viên mãn.
Khôngphải ngẫu nhiên mà trong tất cả các thức uống của cõi nhân sinh này,trà được xem là nghệ thuật tinh vi nhất. Này nhé, cũng một đồi trà,nhưng trà hướng Đông (Đông pha) bao giờ cũng ngon hơn trà hướng Tây(Tây pha). Bởi cây trà hướng Đông đón nhận những tia nắng mặt trời buổisớm nên phản ứng sinh trưởng khác với cây trà hướng Tây. Lại nữa, cũngmột vườn trà nhưng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông là bốn mùa trà với bốnmùa hương vị. Tuyệt hảo nhất là trà “Xuân 1″ hay còn gọi là trà “Tiềnminh” (trước tiết Thanh minh). Khi cái giá rét của mùa đông vừa qua đi,những tia nắng ấm đầu tiên của mùa xuân vừa ló rạng thì những đọt noncũng bừng nhú trên những cành chè khẳng khiu. Thứ đọt non ấy nếu háilúc sớm tinh mơ, khi cả đồi chè còn chìm trong sương rồi đem về “saosuốt” trên chảo gang thì hương thơm ngào ngạt như chõ xôi nếp cái, hậuvị ngọt bền vấn vít mãi trong cổ họng như ngậm đường phèn. Các cụ bảo:“Uống một tách trà, đi xa vạn dặm” là vậy. Loại trà ấy, thời xưa,chuyên dùng để tiến vua. Những thiếu nữ đồng trinh với đôi tay mềm mạidùng móng tay dài khẽ khàng bấm từng đọt non trên cùng của búp trà. Dathịt không được chạm vào bởi họ sợ dường như sức nóng của cơ thể, mùicủa thịt da sẽ làm lệch lạc đi hương vị của trà. Khi búp trà được saokhô trên chảo gang dưới bàn tay chai dày của những nghệ nhân nức tiếngsẽ cong như lưỡi con chim sẻ nên còn gọi là trà “Tước thiệt” (lưỡi conchim sẻ). Tôi đọc sách “Dư địa chí” của Nguyễn Trãi thấy ghi danh tràhảo hạng này được sản xuất ở vùng Châu Sa Bôi, tức Quảng Trị ngày nay.Rất tiếc, nghệ thuật sao chế trà Tước thiệt nay đã bị thất truyền. Vảlại, dẫu bây giờ, ai đó có kỳ công làm được loại trà tiến vua ấy thìkhông hiểu giá tiền một ki-lô-gam sẽ là bao nhiêu? Và khách ẩm thuỷthời Lipton, Dimah có đủ trình độ mà thưởng thức?

Nóiđến sự công phu, tinh vi của nghệ thuật trà, tôi vẫn kính nể nhất “anh”Trung Quốc. Vẻ màu mỡ, tốt tươi của hàng ngàn dãy núi điệp trùng bảnglảng khói sương, xanh mướt nương chè cùng những bí quyết sao tẩm “chémcột nhà thề bất khả truyền” của hàng vạn nghệ nhân trà Trung Quốc đãsản sinh ra không biết bao nhiêu danh trà nức tiếng. Những Long Tỉnhtrà, Ô long trà, Đại Hồng Bào, Thiết Quan Âm, La Hán… mà bất cứ ai, dẫuchỉ một lần ghé môi cũng “phải lòng” mê mẩn. Đặc biệt, người Trung Quốclại khéo léo phủ lên các danh trà ấy những lớp lang huyền thoại để rồitạo nên một dòng trà truyền kỳ “độc nhất vô nhị” trên cõi thế. Nào Trảmmã trà, Vân vũ trà, Nhạn đăng trà, Thiên trụ trà…, trong đó, với tôi,trác tuyệt nhất là trà Trinh nữ. Chuyệnrằng: ở ngọn núi Vũ Di (tỉnh Phúc Kiến) vời vợi cao bốn mùa sương phủ,nơi con suối Hổ Báo tuyền chùng chình vắt qua như một dải lụa mềm cómột cánh rừng trà cổ thụ chừng mấy chục nghìn cây. Vào mùa xuân, khihoa mai nở trắng ngần bên ngôi chùa cổ, cũng là lúc những đọt non tràbừng nhú. Những thiếu nữ đồng trinh đẹp dịu dàng như những bông hoa tràkhẽ khàng bấm từng búp trà non mởn ấy sao cho không bị dập, bị nát đểhương trà không bị ôi oai. Trà sau khi xấy khô được bọc trong những túilụa mỏng rồi đặt vào… “chỗ kín” của thiếu nữ đồng trinh một đêm để“tẩm” hương. Khi thưởng thức, chính tố nữ ấy sẽ ngậm ngụm trà trongmiệng rồi… mớm cho khách ẩm thuỷ trong tư thế… không mảnh vải che thânmà không được giao hoan. Người Trung Quốc bảo rằng: Đó là phép luyệntrường sinh bất lão.
Người Việt ta dường như mởmắt chào đời đã thấy trà, uống trà trọn đời và đến khi về cõi thiên cổ,vẫn được tẩm liệm với trà. Có điều, trong suốt lịch sử uống trà hàngngàn năm, Việt Nam không có một truyền kỳ nào về trà. Điều này cũng dễlý giải bởi tâm hồn người Việt bình dị, chân chất. Song điều đó khôngcó nghĩa là chúng ta xuề xoà, thô vụng trong nghệ thuật chế biến, saotẩm trà. Các ông Tây, bà Tàu đã không ít lần nức nỏm, xuýt xoa trướcnghệ thuật ướp trà sen cầu kỳ, tinh tế của những nghệ nhân Hà Nội. Cầnphải nói ngay rằng, trong nghệ thuật ướp trà sen, trà mạn hảo được ưachuộng nhất. Đó là trà Tuyết Shan cổ thụ vùng mạn ngược Hà Giang mọc tựnhiên trên những dãy núi cao từ 800 - 1300 m quanh năm sương phủ. Đểchống chọi với khí hậu khắc nghiệt, những búp trà phải gồng sức vươnlên đón nhận từng giọt nắng mặt trời. Chính cuộc chống trả quyết liệtcho sự sinh tồn ấy đã tạo cho trà Tuyết Shan một hương vị đặc biệt,khiến những người sành trà luôn săn tìm, yêu thích. Các nghệ nhân tràHà Nội trân trọng, nâng niu như một báu vật. Họ chọn lựa những búp trànon, những lá trà bánh tẻ. Cuống và lá trà già bị loại bỏ rồi rửa sạch,cho vào chõ đồ chín. Sau khi phơi khô, họ cho trà vào chum (vại), trênphủ một lớp lá chuối khô, ủ từ… 3- 4 năm cho trà phong hoá bớt chấtchát, có độ xốp như giấy bản mà hương vị đặc trưng của trà vẫn lưu giữ.

Khi ướp, người ta rải mộtlớp trà rồi một lớp gạo sen mỏng, rồi lại một lớp trà, một lớp gạo sen.Cứ thế cho đến khi hết trà. Sau cùng, phủ một lớp giấy bản. Thời gianướp tuỳ thuộc vào độ ẩm của gạo sen nhiều hay ít, thường từ 18 - 24giờ. Sau đó, đem sàng để loại bỏ những hạt gạo sen. Sàng loại xong, tràđược đóng vào những chiếc túi làm bằng giấy chống ẩm để giữ lấy cảhương sen lẫn hương trà rồi sấy cho đến khi cánh trà khô, hương senquyện thì bỏ ra. Lại ướp một lần sen thứ hai, thứ ba, thậm chí thứ tư,thứ năm tuỳ thuộc vào sở thích của người thưởng trà đậm hay nhạt. Càngướp nhiều lần thì hương sen càng quyện vào cánh trà, trà càng thơm.Trung bình, mỗi cân trà ướp cần từ 1000 - 1200 bông sen. Cho nên,không phải ngẫu nhiên, mỗi cân trà sen được đổi bằng 2 - 3 chỉ vàng màngười sành trà vẫn nao nức lùng mua bằng được.
Với người Hà Nội, uống tràlà một thú chơi thanh đạm. Pha cho mình cũng như pha trà mời khách,người ta phải để vào đó nhiều công phu. Những công phu đó, dần trởthành lễ nghi. Trong ấm trà ngon,người ta thấy phảng phất một mùi thơ và một vị triết lý. Các chân trànhân từ xưa đã rất chú ý đến nghệ thuật thưởng trà với nhiều loại tràcụ cần thiết để làm sao cho người uống cũng có thể cảm nhận và thểnghiệm giống như các thiền sư. Dùng thìa gỗ múc trà cho vào ấm đất nungnhỏ, được gọi là “Ngọc diệp hồi cung”. Để có được chén trà ngonthì bình trà và tách uống trà phải được làm nóng lên bằng nước sôi. Tràcụ dùng để xúc trà, lâý bã trà đều bằng tre khô hoặc gỗ thơm. Khi châmnước lần một gọi là “cao sơn trường thuỷ” rồi chắt ngay ra. Đây làthao tác “tráng trà” nhằm loại hết bụi bẩn và cho trà khô kịp thấmkhông nổi lềnh bềnh. Lần thứ hai đổ nước vào ấm gọi là “hạ sơn nhậpthuỷ” nên đổ nước cao, tràn miệng bình để khi đậy nắp lại, bụi trà trànra hết, rồi dội nước sôi lên nắp để giữ nhiệt độ cao nhất cho ấm trà.Nước hai chính là nước ngon nhất được tạo ra trong vòng 1 - 2 phút , cóhương vị đượm đà, thơm tho níu quyến . Khi rót trà phải chuyên đều cácchén sao cho nồng độ trà như nhau bằng cách kê khít miệng chén lại vàđưa vòi ấm quay vòng. (Cách phổ biến trong truyền thống là rót ra “chéntống”rồi chia đều ra các “chén quân”. Cách này ngày nay ít dùng vì phầnlàm nguội trà, phần hương trà phôi pha.)

Dâng chén trà theođúng cách là ngón giữa phải đỡ lấy đáy chén, ngón chỏ và cái đỡ miệngchén gọi là “Tam long giá ngọc”. Người dâng trà và người nhận trà đềuphải cung kính cúi đầu. Trước khi uống, đưa chén trà sang tay trái, mắtnhìn theo, sau đó đưa sang phải “du sơn lâm thuỷ”. Khi uống, cầm chéntrà quay lòng bàn tay vào trong, dâng chén trà lên sát mũi để thưởngthức hương trà trước, sau đó tay che miệng nháp nháp từng ngụm nhỏ nhẹ.Tay áo các quan lại phong kiến thường rất rộng cũng một phần vì lẽ dùngche miệng khi uống trà là vậy. Che miệng khi ăn, uống, cười trong chèo,tuồng, trong đời sống người Việt xưa chính là một hành vi văn hoá.Người uống cũng phải chậm rãi mím miệng nuốt khẽ cho hương trà thoát rađằng mũi và đồng thời đọng trong cổ họng, nuốt tý nước bọt lần một, lầnhai, lần ba để cảm nhận.
Ngoài cách uống trà tronggia đình, người Hà Nội xưa còn có các hình thức Hội trà, uống tràthưởng hoa đầu năm, uống trà thưởng hoa quý và uống trà ngũ hương.
Hội trà là hình thức tụ họp cùng thưởng trà khi có trà ngon hay dịp đặc biệt của các cụ.
Thưởng trà đầu xuânlà thói quen của riêng các bậc tao nhân chốn kinh thành xưa. Trước Tết,đích thân các cụ đi chọn mua hoa đào, cúc, mai trắng, thuỷ tiên ở tậnvườn, chuẩn bị loại trà ngon nhất. Sáng mồng một, concháu dành riêng cho cụ những giây phút đầu tiên để tịnh tâm và ngắm hoathưởng trà, sau đó mới là cả đại gia đình cùng ngồi quanh bàn trà chúcthọ cụ và nghe lời dặn dò.
Uống trà thưởng hoaquý như hoa quỳnh, hoa trà cũng là cái thú của nhiều người Tràng An. Đócũng là hình thức hội trà quanh chậu hoa quý vào tối hoa mãn khai củanhững người cao tuổi, đàm đạo thế sự, văn chương và dặn dò lớp con cháu.
Trà ngũ hương chỉgiới hạn cho năm người. Khay uống trà ngũ hương phải thửa 5 chỗ trũngđể 5 loại hoa đang độ đượm hương nhất: cúc, sói, nhài, sen, ngâu. úpcác chén kín hoa, bưng khay để lên nồi nước sôi cho hương hoa bám vàolòng chén. Pha trà mạn ngon và rót đều vào từng chén, mỗi người thamgia sẽ phải đoán hương trà trong chén của mình và cùng nhận xét. Saumỗi chén trà, người chủ trà lại hoán vị hương để ai cũng được thưởngthức hết cái tinh tuý của hội trà ngũ hương.
Nhà văn Nguyễn Tuânsinh thời có nói: “Chỉ có người tao nhã, cùng một thanh khí mới có thểcùng nhau ngồi bên một ấm trà”. Vậy người bạn tri kỷ cùng ta uống trà,hẳn phải là người bạn hiền, chỉ cần đưa mắt là hiểu lòng nhau, lấy gìmà mua cho được ở cõi đời còn lắm bon chen và phiền muộn này. Có duyênphận lắm mới được cùng nhau hạnh ngộ với người tri kỷ bên chén trà quýlà vậy.
Theo Trà ngon
|
|
|
| Người đưa bài: essen |
| 31/07/2008 |
|
Nếu bạn muốn đi tìm cái “ngon” trong ẩm thực Việt Nam, có lẽ bạn sẽ phải đi rất nhiều nơi trên đất nước, khai thác mọi quan hệ có sẵn, mọi thông tin bạn tìm được trên internet hoặc trong sách vở và tổng kết lại thành một danh sách dài lê thê, và rồi kiểm lại và lại đi và lại xem, lại thử …. Bạn có biết bạn sẽ tốn bao nhiêu thời gian không ?
Các chuyên gia dinh dưỡng cho rằng, tốt nhất mùa nào thức ấy và đặc sản nơi nào thì dùng tại nơi đó. Có lẽ nguyên nhân cũng dựa trên cơ sở, tươi và sống! Bắp hái tại vườn , luộc tại vườn là ngọt nhất, đem về nhà cách đó một hai cấy số sẽ mất ngon, mất ngọt. Giải thích theo lẽ thông thường người ta nói tại đưa qua sông qua suối….. Khoa học một chút xíu là hàm lượng glucose sẽ bị phân hủy khi trái bắp không còn dính ở trên cây ! Làm sao để giữ được lượng đường này sau khi hái ? Nếu bạn biết điều này, bạn sẽ thành công trong cách bảo quản và chế biến những món ăn tuyệt hảo nhất trên đời …
Dựa trên nhận thức về những điều cơ bản này, Quán Ngon Đệ Nhất đã tạo ra những món ăn không còn lệ thuộc vào thời gian và nơi chốn, đáp ứng đúng nhu cầu dinh dưỡng, đúng khẩu vị của từng miền, từng vùng, từng thói quen khó chịu nhất. Tại Quán Ngon Đệ Nhất, bạn có thể đem danh sách đặc sản bạn đã thâu thập được từ khắp nơi để so sánh mà không phải thẹn với lương tâm rằng: “tôi chưa biết đặc sản Việt Nam …”
(Essen)
Quán Ngon Đệ Nhất
15 Hoang Viet Street, Tan Binh District, HCMC, Vietnam.
Tel: (848) 844 1199 - 844 1175 - 844 1167
Fax: (848) 844 4282
Đây là một số món ngon có tại Quán Ngon Đệ Nhất
- Bánh canh bột cắt thịt vịt
- Bánh xèo Tiền Giang
- Bún thang
- Bún bung
- Bún riêu cua
- Bún ốc
- Bún mọc
- Miến gà
- Miến lươn
- Miến tôm rau cần
- Phở gà
- Bánh đa cua Hải phòng
- Bánh đa nem Hải phòng
- Nước nụ vối
- Xôi gà
- Xôi gấc
- Xôi vò
- Xôi xéo
- Nước nụ vối
- Mì quảng Phú Chiêm
- Bún bò huế
- Bánh nậm
- Bánh ướt thịt nướng
- Bánh bột lọc
- Bánh bèo
- Bánh canh cua
- Bánh xèo truyền thống
- Bánh xèo củ hủ dừa
- Bánh xào nấm bạch tuyết
- Bánh xèo củ sắn tôm thịt
- Bánh xèo cải mầm
- Bánh xèo hải sản
- Bánh xèo 4 lọai nấm
- Bánh xèo nấm đông cô tươi
- Bánh khọt tôm
- Bánh khột hải sản
- Bì cuốn
- Gỏi đu đủ khô bò
- Gỏi ngó sen tôm tai heo
- Gỏi cuốn tai heo
- Chân gà nướng
Quán Ngon Đệ Nhất sẽ khai trương vào ngày 01.09.2008 - Giá cả phải chăng hợp với túi tiền mọi người. Tại sao bạn không thử ghé thưởng thức do Chuyên Gia Ẩm Thực Đỗ Quang Long phụ trách
Hình ảnh một số món sẽ được bán tại Quán Ngon Đệ Nhất:
Mì quảng Phú Chiêm
Bún riêu cua đồng
Bún thang
Gỏi cuốn

Xôi chiên đậu xanh

Bún bò Huế

Cơm cánh gà nướng

Phở gà

Gỏi cuốn Đệ Nhất

Chả giò
www.longchef.com
|
|
|
| Người đưa bài: TranAi |
| 11/09/2008 |
- Nguyenuthang -
Người Việt ở nước ngoài về quê hương thường là để thăm lại bà con xóm làng, viếng quê cha đất tổ hoặc người lớn tuổi mong được giối già , thế hệ trẻ muốn tìm hiểu cội nguồn .Thế nhưng một người bạn của tôi chẳng biết có ngông không lại mạnh dạn quả quyết mình về nước chỉ để .. ăn phở .
Sài gòn có phở Tương Lai
Tiếng đồn quả thực không sai chút nào...
(Trích thơ của một thực khách )
Thời còn là sinh viên ,tôi có người bạn tên T rất ghiền phở. Chỉ cần nghe ai nói ở đâu trong thành phố Sài Gòn có tiệm phở mới khai trương ăn được là thế nào anh cũng mò tới thử cho biết . Qua những lần đi ăn với T, tôi cảm nhận các chủ tiệm phở đã nhẵn mặt anh. Năm 1975 , T theo gia đình ra nước ngoài .Từ đó, chúng tôi mất liên lạc với nhau. Bất ngờ đầu tháng 7 vừa qua, khi đưa đứa con trai vào thành phố HCM thi đại học , tình cờ tôi gặp lại T tại Bưu điện Chợ Lớn .Chúng tôi tay bắt mặt mừng, nỗi vui không sao tả xiết .Biết bao chuyện chưa nói hết, T hẹn sáng mai gặp nhau tại 194 Nguyễn Tri Phương quận 5.
Sáng hôm sau ,khi tôi đến chỗ hẹn thì mới biết đây chính là tiệm phở Tương Lai .Vừa bước vào cửa, tôi thấy T đang nhâm nhi cà phê nơi chiếc bàn liền sát bậc cửa ra vào. Anh đã “xí“ trước chỗ cho tôi bằng một chai sữa tươi gọi sẵn. Liếc nhìn quanh, tôi thấy bàn nào cũng chật khách ,có cả mấy người nước ngoài . Tôi vừa ngồi xuống , T búng hai ngón tay ra hiệu. Một cô bé phục vụ bước tới . Anh kêu một tái nạm gầu rồi ngó tôi :“Cậu thì chắc vẫn tái nạm nước trong như ngày xưa ? ”.Tôi mỉm cười gật đầu . Trong lúc ngồi chờ, tôi đảo mắt nhìn quanh.Trái với vẻ bình dân ngoài mặt tiền, phía trong tiệm nom sang trọng hơn do mới được tân trang lại. Đập vào mắt tôi là hai dãy ghế bằng i-nốc sáng choang .Trên tường, ngoài mấy chiếc quạt đang vù vù quay ,tôi thấy một tấm áp-phích quảng cáo phở Tương Lai và một bản danh sách liệt kê những món phở của tiệm . Nền nhà sử dụng gạch ốp-lát kiểu mới bóng lộn. Các cô bé mặc áo đỏ mang chữ Tương Lai trên lưng tươi tắn tới lui phục vụ khách. Từ một góc phòng, tiếng nhạc không lời âm vang nhè nhẹ.Tất cả góp phần tạo nên một khung cảnh ấm cúng , thân mật.
Hai tô phở vừa đặt xuống bàn toả hơi thơm lừng. Tôi nhận ra nước dùng ở đây rất trong , thơm mùi bò mà không gây. Những miếng thịt nạm thái không mỏng , không dầy, góc cạnh vuông vắn ,xếp lớp trải đều . Vắt lên trên chúng là những lát thịt bò mỏng , tai tái trắng hồng nom bắt thèm. Quả là một tô phở hấp dẫn ! Chưa ăn mà nước miếng của tôi đã ứa đầy miệng. Nhìn sang T, tôi thấy anh đang dồn hết tâm trí vào việc ăn phở. Đầu chúi vào tô phở . Đôi mắt mở to . Sống mũi phập phồng theo từng hơi hít hà sâu .Hai tay thoăn thoắt nhặt rau. Từng lá rau húng , cọng ngò gai, miếng ớt ,nhánh hành trần…lần lượt được anh bỏ nhanh vào tô . Anh thêm muỗng tương ớt , nặn chút chanh rồi xoa tay nhón đôi đũa .
Mải nhìn con người có “tâm hồn ăn uống “ biểu diễn khúc “dạo đầu “phở quá ư hấp dẫn nên khi tôi cầm đũa thì tô phở của anh đã vơi non nửa. Anh hóm hỉnh cười, nheo mắt có vẻ như chế giễu sự chậm chạp của tôi : " Ăn phở phải ăn thật nhanh khi nó còn đang nóng hổi thì mới ngon .À , hồi nãy đi ngang quầy phở, cậu có thấy những miếng củ cải trắng nổi ở trong thùng nước dùng không ? Chính thứ củ cải trắng đó đã làm cho nước dùng trong và ngọt dịu . Chỉ khi khách quen yêu cầu thì chủ mới cho thêm vài ba miếng vào tô. Bởi phở Tương Lai ngon lại hợp với “gu” của mình nên mỗi dịp về nước, khi ăn phở thường mình chỉ tới đây thôi.”
Khi chúng tôi đứng dậy , một người đàn ông trung niên ,dáng chừng là chủ, bước đến bên cám ơn.Vừa nghe T giới thiệu tôi, ông vồn vã mời bữa khác ghé ăn . Giọng nói gốc Hoa của ông, bất giác khiến tôi suy nghĩ : Không phải là người Việt mà sao ông ta nấu phở ngon đến thế ? Tôi dạ và nói :”Ông chủ có thể cho biết phở Tương Lai khai trương từ bao giờ không ?” Ông ta vội xua tay chỉ về phía người đàn bà đứng ở quầy : "Bà chị tôi mới là người đứng ra trông coi .Tiệm phở này trước đây của ba tôi . Bây giờ già , chân đau , ông phải nghỉ ngơi trên lầu. Gia đình tôi ra tiệm từ năm 1956 ở một địa điểm khác gần đây thôi, được dăm năm thì chuyển về đây". T xen vào :"Vậy là phở Tương Lai xuất hiện đã trên năm chục năm .Nhưng sao gia đình ta không xây cất lại cho khang trang hơn ? " . Người đàn ông mỉm cười : " Chẳng giấu gì hai ông , không phải ba tôi không có khả năng nhưng ông để vậy là muốn khách quen đi xa trở về còn nhận ra mà ghé vào ”.
Chúng tôi rời khỏi tiệm phở với tâm trạng khác nhau .Nhìn hai chữ Tương Lai trên bảng hiệu tiệm phở , tôi chợt nghĩ đến tương lai đứa con trai út không biết sẽ đi về đâu nếu làm bài thi sáng nay không tốt . Còn T, có lẽ vẫn còn đang thả hồn trôi theo dư vị ngon của tô phở Tương Lai vừa ăn hồi nãy. Khi bắt tay giã biệt tôi (mai T về Mỹ không biết ngày nào chúng tôi sẽ gặp lại), thay vì lời chúc phúc thông thường , anh lại chỉ vào tấm bảng hiệu in hình đầu bò bảo tôi : "Đi đâu mình cũng không quên được nó ". T hơi vô tình nhưng tôi không trách bạn mình, bởi một con người bay cả ngàn cây số về nước chỉ để ăn phở thì trong đầu óc còn có thứ gì khác nữa đâu.
- Nguyenuthang -
|
|
|
| | << Bắt đầu < Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp > Cuối >>
|
|
|
|
|